Cách mạng tư sản là gì? cuộc cách mạng do giai cấp tư sản lãnh đạo lật đổ chế độ phong kiến
Cách mạng tư sản là cuộc cách mạng do giai cấp tư sản lãnh đạo, nhằm lật đổ chế độ phong kiến, thiết lập nền thống trị của giai cấp tư sản và mở đường cho chủ nghĩa tư bản phát triển. Về bản chất, đây là bước chuyển từ hình thái kinh tế xã hội phong kiến sang tư bản chủ nghĩa, thay đổi giai cấp bóc
Cách mạng tư sản là cuộc cách mạng do giai cấp tư sản lãnh đạo, nhằm lật đổ chế độ phong kiến, thiết lập nền thống trị của giai cấp tư sản và mở đường cho chủ nghĩa tư bản phát triển. Về bản chất, đây là bước chuyển từ hình thái kinh tế xã hội phong kiến sang tư bản chủ nghĩa, thay đổi giai cấp bóc lột nhưng chưa xóa bỏ được chế độ người bóc lột người.
Định nghĩa, mục tiêu và bản chất

Theo học thuyết Marx, cách mạng tư sản là bước ngoặt lịch sử đánh dấu sự chuyển đổi từ hình thái kinh tế xã hội phong kiến sang hình thái kinh tế xã hội tư bản chủ nghĩa, bắt đầu từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 20. Mục tiêu chính của nó là lật đổ chế độ phong kiến, thiết lập nền dân chủ tư sản và mở đường cho chủ nghĩa tư bản phát triển.
Quá trình này thực hiện hai nhiệm vụ cốt lõi: nhiệm vụ dân tộc nhằm xóa bỏ tình trạng cát cứ, thống nhất thị trường và xây dựng quốc gia dân tộc; nhiệm vụ dân chủ thực hiện dân chủ về chính trị và kinh tế. Lực lượng làm cách mạng gồm giai cấp tư sản đóng vai trò lãnh đạo và quần chúng nhân dân (nông dân, bình dân thành thị) tham gia chính.
Tuy nhiên, mối liên minh này chỉ bền vững trong giai đoạn nhất định. Sau khi đạt được mục đích, giai cấp tư sản thường quay lưng và đàn áp các phong trào quá khích. Bản chất của cuộc cách mạng nằm ở chỗ thay đổi giai cấp bóc lột từ phong kiến sang tư sản, chứ chưa xóa bỏ được chế độ người bóc lột người, khiến các vấn đề xã hội cơ bản chưa được giải quyết triệt để.
Các cuộc cách mạng tiêu biểu

Lịch sử ghi nhận nhiều cuộc cách mạng với mức độ triệt để khác nhau tùy điều kiện lịch sử. Cách mạng Hà Lan (1566–1648) là cuộc cách mạng tư sản đầu tiên, chống lại sự cai trị của Tây Ban Nha và đưa nước này tiến lên chủ nghĩa tư bản.
Cách mạng Anh (1642–1689) hình thành chế độ quân chủ lập hiến, đặt quyền lực vào tay quốc hội. Cách mạng Bắc Mỹ (1775–1783) là cuộc đấu tranh giành độc lập của 13 bang thuộc địa, kết thúc bằng hiệp ước Vecxai công nhận nền độc lập và thiết lập nhà nước cộng hòa.
Cách mạng Pháp (1789–1799) nổ ra từ sự kiện quần chúng Paris đánh chiếm ngục Bastille, được coi là triệt để nhất nhờ xóa bỏ hoàn toàn chế độ phong kiến, giải phóng nông dân, phân chia ruộng đất và hình thành thị trường dân tộc thống nhất. Ngoài ra còn có cách mạng Tân Hợi (1911) lật đổ nhà Thanh ở Trung Quốc, và cải cách Thiên hoàng Minh Trị (1868) đưa Nhật Bản thoát khỏi tình trạng phong kiến lạc hậu.
Hình thức và tác động lịch sử

Các cuộc cách mạng này diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau tùy bối cảnh: nội chiến (như cách mạng Anh thế kỷ XVII), cách mạng quần chúng (như cách mạng Pháp 1789), phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc (như 13 bang thuộc địa Anh ở Bắc Mỹ), thống nhất quốc gia (quá trình thống nhất Đức và Italia), hoặc cải cách duy tân (như Nhật Bản 1868). Dù hình thức nào, chúng đều chung quy ở việc thay đổi thể chế chính trị và mở đường cho quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa phát triển.
Về mặt lịch sử, đây là bước ngoặt chấm dứt sự thống trị của chế độ phong kiến, tạo ra những tiến bộ vượt bậc về lực lượng và phương thức sản xuất. Đối với người lao động, tác động mang tính hai mặt: tích cực khi thúc đẩy công nghiệp hóa, tạo việc làm và hình thành các chính sách bảo vệ quyền lợi; tiêu cực khi phân phối thu nhập không đồng đều làm gia tăng khoảng cách giàu nghèo, áp lực năng suất ảnh hưởng sức khỏe và thay đổi công nghệ gây rủi ro thất nghiệp.
Chưa có bình luận nào